Trên những con đường mòn sỏi lẻm của vùng núi Hồ Bắc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện mỗi tuần. Đó là Tian Rui, một người đàn ông có sứ mệnh đặc biệt: anh không phải đi tìm kiếm cha mẹ của mình, mà lại chuyên về thăm viếng cha mẹ của những người khác — những người con xa xứ đã gửi quà và lời nhắn qua tay anh.
Từ đầu năm 2025 đến nay, Tian Rui đã hoàn thành hơn 200 chuyến hành trình như vậy. Mỗi lần, anh mang theo những gói hàng nhẹ nhõm — có khi là tiền mặt, có khi là bức ảnh, thư tay, hoặc những món quà nhỏ gửi từ người con ở thành phố xa xôi. Anh như một cầu nối sống động giữa những trái tim chia cách bởi khoảng cách địa lý và những năm tháng lưu lạc.
Một cuộc phỏng vấn với những bà mẹ rồi
Câu chuyện của Tian Rui không bắt đầu từ một kế hoạch lớn lao hay tham vọng kinh doanh. Thay vào đó, nó sinh ra từ một nhận xét bình thường — anh nhận thấy rất nhiều cha mẹ già ở vùng sâu, vùng xa, vốn thiếu thông tin từ con em xa nhà. Những ông bà không có điện thoại thông minh, hoặc thậm chí không biết cách sử dụng. Họ chỉ chờ đợi khi con gọi điện thoại quay số về nhà, hoặc chờ những lá thư giấy—điều ngày càng hiếm hoi trong thời đại này.
Khi thấy được nhu cầu đó, Tian Rui bắt đầu công việc một cách tự nguyện. Anh tạo ra một hệ thống đơn giản: những người con ở các thành phố lớn có thể liên hệ với anh, cung cấp địa chỉ cha mẹ, thông tin cần thiết, và những quà tặng hoặc tin nhắn muốn gửi. Sau đó, anh sẽ tự mình đi tới từng nhà, gặp mặt trực tiếp với bà con, truyền tải lời nhắn, và trao những gói quà.
Quá trình này không dễ dàng. Vùng núi Hồ Bắc nổi tiếng với những con đường hiểm trở. Mùa mưa, những lối mòn trơn trượt khiến việc di chuyển trở nên nguy hiểm. Mùa hạ, nắng gắt khắp núi non. Tian Rui phải chuẩn bị kỹ lưỡng, học thuộc những tuyến đường, tìm hiểu từng gia đình trước khi tới thăm. Anh cũng phải có khả năng lắng nghe — vì những bà mẹ lão đao sau khi nhận quà từ con em, thường muốn kể chuyện, chia sẻ những nỗi nhớ, những lo lắng.
Từ những chuyến đi đặc biệt
Những ghi chép của Tian Rui từ 200 chuyến đi gần đây tiết lộ những câu chuyện cảm động. Có bà mẹ khóc khi nhận được bức ảnh con—bức ảnh mà con gửi qua Tian Rui, bởi vì bà không có cách nào để nhận được nó qua internet. Có những ông bà nhận tiền gửi từ con và đầu tiên, họ không phải dùng nó cho bản thân, mà lại gửi lại cho ngôi trường làng, hoặc cho những hộ gia đình kém cỏi hơn.
Một chuyến đi mà Tian Rui đã ghi lại là khi anh đi thăm một bà mẹ có con trai làm việc ở Quảng Châu. Bà đã không gặp con trai gần 5 năm. Khi Tian Rui đưa một gói quà và thư tay từ con trai, bà mẹ cứ đọc đi đọc lại, mỗi lần lại òa khóc. Anh ở lại nhà bà mấy tiếng, nghe bà kể những chuyện xưa kỷ niệm con trai từ nhỏ. Cuối cùng, Tian Rui đã giúp bà ghi một lời nhắn để anh mang về cho con trai—lần đầu tiên trong những năm đó, bà có cơ hội gửi thông điệp trực tiếp.
Điều đáng chú ý là Tian Rui không làm công việc này để kiếm lợi nhuận lớn. Anh chỉ nhận những khoản phí danh nghĩa để trang trải chi phí xăng xe và ăn uống. Phần lớn động lực của anh đến từ cảm giác có ích, từ những nụ cười trên khuôn mặt bà con khi gặp anh.
Tấm gương của một cộng đồng xa xôi
Công việc của Tian Rui có một tác động xã hội rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh dự định. Những người con xa nhà cảm thấy bớt áy náy, bớt lo lắng khi biết cha mẹ mình được chăm sóc và liên hệ. Những cha mẹ già cảm thấy bớt cô đơn khi có tin tức từ con thường xuyên hơn. Anh cũng dần dần trở thành một người được tin tưởng trong cộng đồng địa phương—những ông bà bắt đầu nhắn tin cho nhau, hỏi xem Tian Rui có sắp tới xóm họ hay không, để họ chuẩn bị quà tặng gửi cho con em.
Ngày nay, Tian Rui đang suy tính mở rộng mạng lưới của anh. Anh đã tiếp xúc với một số người bạn ở các vùng khác của Hồ Bắc, và thậm chí ở các tỉnh lân cận, để xem liệu có thể nhân rộng mô hình này hay không. Anh cũng muốn đào tạo một số tình nguyện viên trẻ tuổi để giúp mình hoàn thành công việc một cách bền vững.
Trên chiếc xe máy cũ kỹ của mình, với những gói quà nhỏ xinh xắn trên yên sau, Tian Rui tiếp tục những chuyến đi vào sâu các thung lũng núi. Mỗi chuyến là một khoảnh khắc kết nối những trái tim xa nhau, mỗi chuyến là một bằng chứng rằng tình yêu gia đình vẫn là một thứ gì đó mãnh liệt, có thể vượt qua mọi khoảng cách.